Truyện Si Tình Nhàm Chán Nhất Chương 4 Si Tình Nhàm Chán Nhất Chương 4: Hắn là Chu Minh Khải Liễu thành là một thành phố nhỏ ít người biết. Dân số không nhiều. Phát triển kinh tế cũng không tốt. Thanh niên học lực cao muốn ở chỗ này tìm một công việc vẻ vang cũng là việc khó. Nó định trước là thành phố nhỏ đậm vị phố phường. Tên gốc: Si tình tối vô liêuSố chương: 79 chương chính văn + 4 chương ngoại truyệnBiên tập: ChristineĐọc+Sửa lỗi: Mèo Xù, MPNgươi có tội, nguyên tội* của ngươi là để vuột mất người đó.*Nguyên tội: Đạo Cơ đốc cho rằng mọi người sinh ra đã mang tội. Si Tình Nhàm Chán Nhất audio, Mới Cập Nhật: Chương 0083 Phiên ngoại 4 - Tôi gửi nhân gian tuyết đầy đầu, Tên gốc: Si tình tối vô liêu,Số chương: 79 chương chính văn + 4 chương ngoại truyện,Biên tập: Christine,Đọc+Sửa lỗi: Mèo Xù, MP,Ngươi có tội, nguyên tội* của ngư Si Tình Nhàm Chán Nhất - (Chương 2) - Tác giả Đỉnh Nhi Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN. Si Tình chán nản Nhất là câu chuyện của các con tín đồ đáng thương… Đó là một trong Lâm Thanh Dật rơi vào cảnh tình yêu cấm kị với người bọn ông đã tất cả gia đình, anh ta là thầy giáo nhưng lại sa vấp ngã trong tình thương với phụ huynh học sinh của mình. Tuy nhiên Si Tình Nhàm Chán Nhất khiến bản thân tiếc thương thơm, khiến bản thân rơi lệ dẫu vậy không khiến bản thân u uất, stress, có lẽ là vì truyện được nhắc vị ngôi đầu tiên, chắc hẳn rằng vày tác giả dẫn dắt một cách dìu dịu và chắc rằng đúng chuẩn độc nhất là bởi phần đa cmùi hương truyện tkhô cứng xuân học mặt đường đầy sự dễ thương cùng hoa mộng của nhì Lâm Thanh Dật chỉ cười nhạt, dí dỏm nói, "Là vì thầy vạn năng đó nha." Tôi dám thề với trời, khi đó tôi tuyệt đối không có ác ý với Lâm Thanh Dật, thậm chí còn rất có cảm tình. Mười một năm sau, ngày hôm nay, Hứa Gia Dương biến thành cô hồn dã quỷ cũng vẫn không muốn buông tha Lâm Thanh Dật. e8Jj. Cùng đọc truyện Si Tình Nhàm Chán Nhất của tác giả Đỉnh Nhi tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại gốc Si tình tối vô liêuSố chương 79 chương chính văn + 4 chương ngoại truyệnBiên tập ChristineĐọc+Sửa lỗi Mèo Xù, MPNgươi có tội, nguyên tội* của ngươi là để vuột mất người đó.*Nguyên tội Đạo Cơ đốc cho rằng mọi người sinh ra đã mang tội. Tội lỗi bẩm sinh này bắt nguồn từ thủy tổ loài người là Adam và Eva, vi phạm ước định với Thượng đế, ăn trái cấm trong vườn Eden. Vì có tội nên mới có nhận tội hối lỗi trong đạo Cơ đốc Baidu, Wiki.Nội dung nhãn mác Cường cường, tình hữu độc chung, ngược luyến tình thâm, lề sách tình caTìm tòi chữ mấu chốt Vai chính Hứa Gia Dương, Chu Minh Khải ┃ vai phụ Lâm Thanh Dật, Lục Tư Nặc, Hứa Viễn Sơn ┃ cái khác Hứa Gia Dương, Chu Minh KhảiTag của editor hiện đại, ngược, SE/BE. đơn giản vậy thôi ★★/*Lề sách tình ca là một tag của Tấn Giang, chỉ tình yêu khó được thế tục chấp nhận, giống incest hoặc đam mỹ, bách hợp, loại tình yêu người bình thường khó lý giải, có tag này thường là truyện hiện thực Bản edit chỉ đảm bảo 60-70% nội dung. Foto Instagram/Dayanne Bezerra / Pipoca Moderna A celebração do São João da Vila, festa organizada por Carlinhos Maia em Alagoas, terminou em barraco, agressão física, dente quebrado e polícia. A confusão entre os participantes Rico Melquiades e Dayanne Bezerra, irmã de Deolane Bezerra, começou com um desentendimento nas redes sociais e durante o evento explodiu em violência. O vídeo do momento viralizou nas redes advogada chegou a aparecer aos pratos nos stories do Instagram, dizendo que tinha apanhado muito do ex-Fazenda e que havia quebrado um dente. Além disso, ela avisou que estava indo na delegacia para registrar o caso. A briga e a versão de DayanneA confusão começou nas redes sociais, quando Dayanne Bezerra fez uso de seu perfil no Instagram para publicar uma suposta conversa de Matheus Freire, namorado de Rico Melquiades, dando a entender que este estaria sendo traído. Posteriormente, a conversa foi apagada por Dayanne, que justificou o ato pela baixeza e promiscuidade do conteúdo do a publicação de Dayanne, Rico resolveu tirar satisfações. Em um vídeo publicado nas redes sociais, é possível ver o campeão de "A Fazenda 13" indo até ela para conversar. No entanto, a discussão saiu do controle quando Gabi Melquiades, irmã de Rico, jogou uma bebida no rosto de Dayanne, dando início ao conflito físico, que precisou ser separado pelas pessoas presentes na irmã de Deolane publicou em suas redes sociais imagens de arranhões que sofreu e afirmou ter um dente quebrado. "Estou toda machucada, com meu dente quebrado. Eu fui agredida por um homem e uma mulher. Ele trouxe ela para colocar de frente e ele poder bater em mim", declarou Dayanne irmã de Deolane Bezerra ainda informou que está tomando as providências legais pertinentes ao caso, com sua assessoria declarando que ela tomará "todas as atitudes judiciais cabíveis".Rico Melquiades se defendeRico Melquiades também usou as redes para dar sua versão dos acontecimentos, negando qualquer ato de agressão. "Eu cheguei lá para conversar com a Dayanne, eu estava alterado e ela também. A minha irmã chegou na hora e ficou no meio, e pegou o copo dela. Minha irmã foi errada, sim, nessa atitude, e jogou o copo nela [em Dayanne]. Toda ação tem uma reação, e a Dayanne foi para cima da minha irmã. Porém, eu vi um monte de gente dela vir para cima da minha irmã. Então, eu virei e coloquei minhas costas na frente, para os tapas e os socos virem em mim, e não na minha irmã. Foi tanta gente em cima que eu me descontrolo e caio por cima da minha irmã. Levei socos na minha cabeça", relatou ainda acusa Dayanne de tentar prejudicá-lo com as alegações, dizendo "Vi que elas foram à delegacia dizer que eu bati nela. Eu não sei nem brigar. Eu tenho um bocão e sou muito mole. Eu jamais iria fazer isso, e ela sabe que ela está agindo de má-fé e tentando me prejudicar. Tanto que ela nem cita a minha irmã."Os vídeos que circulam nas redes sociais confirmam a versão do vencedor de "A Fazenda 13". Veja abaixo. desculpa , mas a Dayane, irmã da Deolane, MENTIU muito quando disse que o Rico bateu nela. O vídeo é claro ela vai pra cima da irmã dele e tudo que o Rico fez é ficar de costas pra proteger a irmã e vem uns homens pra cima dele também. Patético! — coisas da vida bb menezes__001 June 10, 2023 é nítido no vídeo que o Rico não bate na Dayanne, eu AMO DE PAIXÃO a Deolane, porém jamais vou fechar meus olhos e passar pano pra essa situação. lembrando que não sigo, não gosto e nem acompanho o Rico, porém o que é certo é certo — 𝐺𝑎𝑏𝑖 tuitagabii_ June 10, 2023 o rico só protegeu a irmã, da pra ver claramente ele fazendo escudo mas depois a dayane levou uma surra — fillipy travisrare June 10, 2023 E esse homem que fez isso com o rico, e ainda essa flopada da Dayane vem falar que apanhou, mulher vai procurar ajeitar esse rostão feio briga rico — KAH ⚡️ kaah_SL55 June 10, 2023 Hahhah a Dayanne mentido na cara dura falando que o rico bateu nela. No vídeo dar pra ver claramente que ela apanhou só da irmã do rico. O rico tentou proteger. Estou rindo hahahahhhhhahah bem feito hahahahhaa — Josué Kalebi JosueKalebi June 10, 2023 Por Deus. O murro que a Dayanne deu no Rico 🗣️🗣️🗣️🗣️ a briga foi feia — Radar RadarBBB June 10, 2023 Pra quem disse q a Dayane que bateu kkk já amo a irmã do rico — Patricya Monteiro PatricyaMo66044 June 10, 2023 🚨 Internautas revivem vídeo da Dayanne Bezerra dizendo que a Tati Zaqui merece as agressões sofridas por Thomaz Costa e expõem incoerência e hipocrisia da Dra em relação à violência contra mulheres. — emer emerzou June 10, 2023 E começamos o fim de semana com a Dayane, irmã da Deolane, que apanhou feio na festa junina do Carlinhos Maia e ainda tentou meter o Rico na treta depois. Amamos um circo de subcelebridades… 🙂 — Wellington Oliveira well_author June 10, 2023 *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để không có giấc ngủ, cũng không có cảm giác buồn ngủ. Mà tôi thì đặc biệt muốn ngủ. Nhưng tôi chỉ có thể nhắm mắt lại, chứ vĩnh viễn cũng sẽ không rơi vào mộng cứ thế đứng bên giường Chu Minh Khải một hồ sinh học của Chu Minh Khải rất đúng giờ. Bảy giờ hắn đã rời giường, trạng thái tinh thần rất tốt, rửa mặt xong liền đến nhà cực kỳ thành thạo làm hai đĩa trứng chiên kẹp lẽ là làm xong mới phát hiện chỉ có một mình, hắn bèn đổ một đĩa trứng chiên kẹp rau vào thùng rác. Đó là bữa sáng trước đây tôi thích ăn nhất. Lúc thấy hắn đổ vào thùng rác, tôi không nhịn được đau lòng một chút, dù sao cũng là thức ăn ngồi trước bàn ăn, nhìn hắn rót một cốc sữa bò rồi ngồi đối diện tôi và uống một là vị trí cố định trước đây của chúng được một nửa, điện thoại của hắn vang có dự cảm, là báo tang cho nhiên, là cuộc gọi của Vương Minh Khải và Vương mập không thân thiết. Một người là bạn trai tôi, một người là bạn tốt nhất của tôi, nhưng cả hai thậm chí chưa từng ăn cơm với nhau. Vì Chu Minh Khải chê Vương mập là sửa xe rất thấp kém, mà tính khí của Vương mập cũng nhìn không lọt cái kiểu tinh anh của Chu Minh việc lưu số điện thoại của nhau cũng là do nể mặt Minh Khải nhìn thấy điện thoại vang lên liền nhận.“Giám đốc Chu, chúc mừng.”Lời của Vương mập khiến Chu Minh Khải có chút mờ mịt không hiểu. Hắn hỏi “Chúc mừng cái gì?”Giọng Vương mập mang theo tiếng cười chua xót, tôi nghe xong liền thấy có phần khổ sở. Cậu nói, “Đương nhiên là chúc mừng giám đốc Chu đã được tự do. Hứa Gia Dương chết rồi.”Lời vừa nói ra, tôi lập tức chú ý vẻ mặt của Chu Minh quả hắn chỉ cười lạnh, “Đây là chiêu mới của cậu ta à? Muốn thăm dò tôi cái gì? Trong lòng còn cậu ta hay không? Cậu nói cho Hứa Gia Dương, nếu cậu ta thật sự muốn chết, xin đừng gọi tôi nhặt xác, tôi rất bận.”Hiện tại tôi xác định, tôi và Chu Minh Khải tuyệt đối có sự ăn ý. Bạn xem, hắn không muốn thay tôi nhặt xác, thế nên ngay cả thi thể tôi cũng chẳng lưu lại, khéo hiểu lòng người cỡ nào chứ.“Giám đốc Chu yên tâm.” Vương mập nói, “Anh quý nhân bận rộn, Dương Tử nhất định đã suy xét đến, cho nên anh ấy không lưu lại thi thể cho ai. Trên đường ray, đoàn tàu chạy qua, đến mảnh vụn cũng chẳng còn.”Tôi muốn oán cậu ta, rõ ràng là có vụn mà!Chu Minh Khải nói một câu “Lời nói dối vụng về” rồi cúp điện thoại. Sau đó hắn đặt điện thoại sang bên cạnh và uống nốt nửa cốc sữa bò còn thấy Chu Minh Khải không tin, hơi bật đặt ly xuống, điện thoại di động lại vang lên. Tôi đến gần xem thử, là Phùng Đào, bạn thân từ nhỏ của Chu Minh thứ hai tôi có dự cảm, cái này cũng là đến báo tang.“Có việc?” Chu Minh Khải Đào nói, “Cậu còn chưa biết à? Xem tin tức xã hội đi.”Chu Minh Khải cúp điện thoại rồi mở ra tin tức hôm nay, tiêu đề là Thanh niên nằm đường ray, bàn luận về tầm quan trọng của việc giải tỏa áp lực. Chu Minh Khải click vào, đi kèm có một đoạn video, hình như là băng ghi hình theo đó tôi đều không phát hiện ra Minh Khải mở video. Hình ảnh rất tối mờ, không rõ ràng, nhưng vẫn có thể nhìn thấy một bóng người màu trắng đi dọc theo đường ray. Đoàn tàu sắp chạy tới, không thấy người ấy né tránh mà lại tùy ý nằm xuống đất, co rúc ở nơi đó, giống như đang liếc nhìn, vẫn thấy rất giật là vẻ mặt Chu Minh Khải không hề mang cảm xúc như gọi điện thoại cho Phùng Đào, nói “Cậu rất rảnh rỗi?”Phùng Đào hỏi, “Cậu không nhìn ra? Đó là Hứa Gia Dương, tớ nhận ra được ngay. Bộ quần áo kia của cậu ta đến tớ cũng thấy quen, sao cậu lại không nhận ra chứ? Minh Khải, Hứa Gia Dương chết rồi!”Hứa Gia Dương chết cầm điện thoại của Chu Minh Khải run lên một chút, mà vẻn vẹn chỉ là một chút. Trên mặt hắn không có quá nhiều cảm xúc, nói “Không phải cậu ta, Hứa Gia Dương sẽ không tự sát.”“Cậu như thế là định thế nào?” Phùng Đào có điểm không hiểu nổi Chu Minh Khải.“Không phải cậu ta.” Chu Minh Khải nói xong bèn cúp điện vô cùng muốn hiện thân để thuyết phục hắn, đó thật sự là Minh Khải đứng dậy đến nhà bếp rửa bát đĩa. Tôi ngồi trong phòng khách, đột nhiên nghe thấy tiếng bát rơi xuống đất truyền đến từ phòng bếp, sau đó thấy hắn đi ra tìm băng cá tay trỏ bị cắt một vết, Chu Minh Khải tìm nửa ngày cũng không tìm thấy băng rất muốn nói với hắn, băng cá nhân tôi đặt trong tủ đầu cùng Chu Minh Khải cũng không tìm được, vì vậy hắn tùy tiện rửa ngón tay, trôi đi vết máu. Rõ ràng đã sạch sẽ, nhưng hắn vẫn chà xát tay dưới vòi nước, rửa không ngừng, rửa đến mức tay đỏ liếc nhìn, liền thấy hắn đột nhiên xoay người chạy đến trước mặt tôi, cầm điện thoại di động trên bàn lên rồi gọi điện thoại cho Vương mắt Chu Minh Khải màu đỏ tươi, biểu cảm có chút không tự nhiên.“Không phải Hứa Gia Dương đúng không?” Hắn cú điện thoại này, Vương mập không hiểu ra sao. Nghe hắn hỏi như vậy, nhất thời cậu cũng chưa kịp phản nói Chu Minh Khải hơi dồn dập, giống như yêu cầu chứng minh cái gì, “Không phải cậu ta đúng không? Cậu ta làm sao có khả năng tự sát, loại người như cậu ta, làm sao có khả năng tự sát? Các người có phải là cùng nhau lừa gạt tôi không?”Vương mập nghe hiểu ý hắn, chế giễu “Chết rồi, anh ấy đã chết. Anh đây là… Anh không vui sao? Hứa Gia Dương chết rồi, anh đâu có lý do gì để mà không vui?”Chu Minh Khải dường như đã không còn nghe lọt Vương mập đang nói Gia Dương chết nghĩ này khiến hắn phảng phất như bị sét lặp đi lặp lại, “Không phải cậu ta, không phải cậu ta…”Tôi rốt cuộc nhìn rõ ràng vẻ mặt của Chu Minh Khải. Hắn ban đầu không tin, rồi tin, lại đến không thể tin được, không muốn tin tưởng. Tổng thể mà nói, đều là khổ sở, thậm chí mức độ khổ sở vượt qua sự tưởng tượng của tôi rất không biết tại sao mình lại thở phào nhẹ nhất, tôi chết, hắn không cảm thấy hả hê lòng vậy, nếu tôi chết rồi, mà Chu Minh Khải thật sự khui champagne làm tiệc đứng để ăn mừng, có khi quả thật sẽ khiến tôi tức giận đến chết không nhắm mắt. Dù sao thì hắn cũng là người tôi từng đem hết thảy để thấy Vương mập đã cúp điện thoại. Nhưng Chu Minh Khải vẫn cầm điện thoại di động, một lần lại một lần, không ngại phiền phức mà lặp lại câu nói “không phải cậu ta” buồn bực, cái chết của tôi khó có thể tin tưởng như vậy sao?Không biết qua bao lâu, Chu Minh Khải đã không cầm điện thoại di động nữa, mà chỉ cứ thế ngồi ở trước bàn ăn. Ánh mắt nặng nề, viền mắt đỏ tươi, nhưng không thấy bóng dáng nước vẫn nói, không phải cậu mức một con quỷ như tôi nghe cũng thấy giống như tìm được một cách chơi vui, sau mỗi một câu “không phải cậu ta” của Chu Minh Khải, tôi liền tiếp một câu, “chính là tôi”.Hắn không phiền không chán, tôi tự mình cũng thấy Minh Khải, là chính anh nói anh không yêu tôi, cho nên xin anh đừng khổ sở vì tôi, bởi tất cả mọi thứ đều là anh nói anh nhìn Chu Minh Khải một mình ngồi như vậy một ngày một đêm, một giọt nước cũng không uống, cả động tác cũng không thay đổi, như đã chết lặng. Khi tôi cho rằng hắn sẽ tiếp tục ngồi như thế, thì Phùng Đào Đào gõ cửa mãi mà không thấy người trả lời, cuối cùng trực tiếp gọi dịch vụ mở khóa, tốn thời gian rất lâu mới mở được cửa. Gã vừa vào cửa là thấy bộ dạng muốn chết không muốn sống của Chu Minh Khải.“Cậu…” Phùng Đào không biết nên mở miệng thế nào, đành phải trả tiền để thợ mở khóa rời đi trước, sau đó ngồi xuống bên cạnh Chu Minh Khải. Gã nói, “Không phải cậu đã nói cậu không yêu cậu ta sao? Là chính cậu muốn chia tay đó!”Nhìn đi, Phùng Đào nói ra điều tôi muốn Minh Khải không nói gì.“Cái chết của cậu ta là không ai nghĩ tới.” Phùng Đào thử khuyên bảo, “Ai ngờ cậu ta sẽ ra đường ray nằm. Cậu cũng không muốn mà. Hơn nữa chính cậu cũng đã nói, là cậu ta hại chết thầy Lâm. Đây chính là báo ứng, cậu không cần phải cảm thấy có gánh nặng trong lòng.”Báo ứng?Tôi cười, được lắm, báo ứng.“Không nên nghĩ nhiều.” Phùng Đào vỗ vai Chu Minh Minh Khải rốt cuộc mở miệng, âm thanh có chút hỏi Phùng Đào “Hứa Gia Dương thật sự đã chết rồi?”Là một câu sắc Chu Minh Khải hơi dị thường. Phùng Đào quen biết hắn nhiều năm như vậy, cũng nhận ra phản ứng lúc này của Chu Minh Khải thật có vấn đề. Ít nhất, gã gần như chưa từng thấy bộ dáng này của Chu Minh Khải. Gã không đành lòng nói phải, rồi lại không thể phủ nhận, chỉ có thể gật gật đầu biểu đạt “phải”.Tôi nhìn Chu Minh Khải, có chút không hiểu Minh Khải đột nhiên xô cửa xông ra ngoài, tôi và Phùng Đào đều không kịp phản ứng. Khi phản ứng lại thì người đã biến mất ở Đào đuổi sát theo, nhìn thấy xe Chu Minh Khải đi ra từ garage. Gã vội vã mở cửa xe mình. Tôi liếc nhìn, cũng lên xe Phùng thực, tôi ngồi xe chính là chân lơ lửng trong không khí. Mà mới làm quỷ, còn chưa quen thuộc tình huống này lắm, tôi bèn quyết định lên xe Phùng Đào, lại có thêm chút cảm giác làm biết Chu Minh Khải muốn đi đâu, con đường này hẳn là tới đường ray nơi tôi tự Đào dừng xe ở sau xe Chu Minh Khải. Tôi cùng Phùng Đào ở phía sau, thấy Chu Minh Khải đứng trước cửa một nhà xưởng bỏ hoang. Vị trí này đối diện đoạn đường ray tôi nằm Minh Khải đứng tại nơi đó, thấy Phùng Đào cùng tới bèn chỉ về hướng đường ray, nói “Tuyến đường ray này có thể trở về Liễu thành, đúng không?”Đúng thế, tuyến đường ray này có thể trở về Liễu thành. Đó cũng là nguyên nhân tại sao tôi lựa chọn nơi đây. Cả đời này, giấc mộng liên quan tới Chu Minh Khải đều bắt đầu từ Liễu thành, lại không kết thúc ở Liễu thành. Cuối cùng, tôi chỉ có thể lựa chọn tuyến đường ray này, chấm dứt tất cả chuyện cũ vô nghĩa trong cuộc Minh Khải đến cùng vẫn hiểu rõ tôi vài Đào trấn an, “Người đã mất rồi…”Tôi cực kỳ muốn gõ trán Phùng Đào, nói một câu, người mất đang ở bên cạnh cậu Minh Khải cứ đứng như vậy, tôi không biết hắn đang suy nghĩ nay tôi vốn không hiểu hắn, điều này tôi vẫn luôn biết rõ. Khi còn sống không hiểu hắn, chết rồi cũng chẳng biết hắn đang suy nghĩ người một quỷ cứ đứng như hồi lâu, tôi tựa hồ nghe thấy thanh âm trầm thấp Chu Minh Khải theo gió truyền vào tai giống như là đang nói, có thể nào, không phải cậu ta…Lần này, tôi cũng không có tâm lực để tiếp thêm một câu, “chính là tôi”. *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để cùng “Tiên Ma Lục” cũng kết thúc đợt thử nghiệm giới hạn để nghênh đón thử nghiệm quy mô lớn. Trước mắt, đây là công việc quan trọng nhất trong tay Chu Minh Khải. Sau khi chấm dứt hẳn hắn xem như cả người thả qua là bên phía tiểu thiếu gia Vu Mạc rõ ràng không mấy vui vẻ. “Tiên Ma Lục” kết thúc thì y sẽ không có cớ để đến Minh Phong gặp Chu Minh Khải thử nghiệm, Chu Minh Khải tham dự hơn nửa tiếng, còn mang theo cả Alexander đệ nhị. Có trường hợp chính thức cần chính hắn ra mặt thì để trợ lý trông coi thử nghiệm còn chưa xong xuôi, Chu Minh Khải đã dắt Alexander đệ nhị rời đi trước, trở lại chung cư tiếp tục bế quan. Tiểu thiếu gia Vu Mạc ngay lập tức lái xe đuổi tới cũng không tìm thấy bóng dáng nay, sinh hoạt của Chu Minh Khải càng ngày càng tách biệt với xã hội. Mỗi ngày hắn không ra khỏi cửa, cứ ru rú trong nhà. Cuộc sống kiểu này thật sự giống đoạn thời gian cuối tôi sống với hắn. Nhưng tại thời điểm đó, tôi còn có thể ngày ngày chờ hắn về. Bây giờ hắn sống càng thêm cô độc, bên cạnh chỉ có một Alexander đệ đã nhận ra thân thể của mình xuất hiện quá nhiều tình huống biến mất. Mới bắt đầu cũng rất nhanh là có thể khôi phục, sau đó thời gian khôi phục dần dần dài không sợ sệt như bản thân từng dự đoán. Dù sao, khi quyết định kết thúc sinh mệnh, tôi cầu chính là xong hết mọi chuyện, nhất lao vĩnh dật1, không còn gì khác.1 Nhất lao vĩnh dật vất vả một lần, làm tốt mọi việc, rồi về sau không cần phải cố sức nhiều nữa. BaiduChậu xương rồng trên ban công rốt cuộc vẫn chết đi. Nó vượt qua ngày hè chói chang nóng nực liên tục của thủ đô, lại không sống qua được một đợt trời đông giá rét hiếm gặp. Có lẽ nó cũng biết, Hứa Gia Dương đã chết, một vệt xanh biếc lưu lại trên ban công cũng sẽ không ai để ý đến người, kỳ thực sợ nhất là lưu luyến quá khứ, mộng dài không nhiên, hiện tại tôi rất muốn mơ một giấc gặp một chút, đoạn thời gian trắng trong thuần khiết mà tôi giãy giụa rất lâu tháng năm, tất cả học sinh cấp ba ở Liễu thành thống nhất dừng việc tự học buổi tối. Trọng tâm của trường học không bao giờ là tăng ca thêm giờ để nhồi bất kỳ tri thức gì vào học sinh, mà là giải tỏa tâm lý và giảm bớt áp lực. Trường chỉ lo học sinh thi đại học nhưng phát huy không tốt, hoặc là tố chất tâm lý kém không có can đảm dự 12/7 chúng tôi đã ngưng hầu hết các công tác dạy học. Giáo sư bộ môn lên lớp cơ bản là không mang sách, mà kéo một chiếc ghế nhỏ ngồi trên bục giảng, tán gẫu đủ kiểu với bọn học sinh, tâm sự cuộc sống đại học rồi giải đáp một vài đề lúc ấy, tôi mê man trước tương lai cực kỳ. Thành tích của mấy đợt thi thử thật sự không có tự tin đến xem. Tôi dự định, nếu thực sự không vào được một chuyên khoa nào đó ở thủ đô thì về sau làm ăn buôn bán hoặc đi lính cũng quả thi thử của Chu Minh Khải đều chen lên top năm của khối, top ba của lớp. Lâm Thanh Dật nói trực tiếp trong lớp, rằng lớp chúng tôi có ít nhất năm người có thể vào trường trọng điểm, Chu Minh Khải, Lục Tư Nặc, Lâm Tuyết, Phùng Đào, và Vương Triều tôi và Chu Minh Khải vẫn luôn bế tắc, chẳng ai có ý muốn làm lành cả. Song tôi không thật sự giận hắn. Tôi nghĩ, đợi đến khi hắn thi đậu đại học thủ đô, tôi cũng tới đó, sớm muộn gì cũng sẽ hòa hảo lại, vẫn có thể đồng thời chơi game và trượt đầu từ ngày mùng một tháng sáu, lớp 12 được nghỉ hè năm ngày. Ngày mùng sáu tháng sáu chính là kỳ thi tốt nghiệp trung học. Tiệc tốt nghiệp của lớp 12/7 chúng tôi được tổ chức ngay tối ngày mùng một tháng sáu ấy. Chúng tôi đi KTV, đặt một phòng riêng rất người hợp xướng một bài hát về tốt nghiệp có tiếng. Giữa buổi, Vương Triều Tình hát một bài “Chúng ta đều là đứa trẻ ngoan”2, rõ ràng lệch tông lệch đến tận chân trời, nhưng vẫn làm rất nhiều người nước mắt ngắn nước mắt dài.2 Chúng ta đều là đứa trẻ ngoan Là một bài hát do Vương Tranh thể hiện, phát hành năm 2006. BaiduThời niên thiếu, mong muốn của chúng ta chính là việc chúng ta đều là đứa trẻ ngoan, nghiêm túc hiểu chuyện. Nhưng chúng ta lại phát hiện, trong thanh xuân vốn không thiếu những đứa trẻ nghiêm túc hiểu chuyện. Mà về sau chúng ta không phải là đứa trẻ nữa. Ngoan hay hư, cũng đều không phải Thanh Dật dẫn theo vài giáo sư bộ môn tới đây. Mọi người hàn huyên rất nhiều chuyện lý thú lúc dạy học, là những ký ức khiến người nhớ mãi. Khi đó, tôi và Lục Tư Nặc ngồi trong góc cắn hạt dưa. Không ít giáo viên có nhắc tới tôi, đại loại nói rằng Hứa Gia Dương là một học sinh làm người đau đầu nhưng đáng thanh xuân của mỗi chúng ta sẽ có vài người như vậy, bản lĩnh không lớn, song gây chuyện thì số một. Họ sống phô trương cực hạn, rõ ràng không có điểm nào lợi hại nhưng lại khiến người khác có cảm tình, làm sao cũng không ghét nửa sau buổi tiệc, tôi đã cắn hạt dưa đến mức chán ngán. Tôi nhìn lén Chu Minh Khải từ xa. Hắn và Phùng Đào không biết đang nói những chuyện gì, thỉnh thoảng lại lộ ra nụ đổ bia vào trong miệng mình, lại vẩy một ít lên cổ áo, giả vờ uống nhiều với một thân mùi rượu. Tôi chen tới cạnh Chu Minh Khải. Rốt cuộc khi chạm được Chu Minh Khải, tôi ôm lấy vai hắn, nói bằng giọng điệu say lè nhè “Chu Minh Khải, tôi muốn bên cậu cả đời!”Bị Chu Minh Khải đẩy ra, tôi có chút mất mát, lại nói một lần “Nói là cả đời, kém một năm, một tháng, một ngày, một canh giờ, cũng không phải cả đời! Thế nhưng tôi Hứa Gia Dương nói cả đời, một giây đồng hồ đều sẽ không thiếu cậu.”Đó là câu thoại của Trương Quốc Vinh trong “Bá vương biệt cơ”, cũng là lời hứa vô tri nhất tôi dành cho Chu Minh Khải vào thời điểm ngây thơ Minh Khải lắc vai tôi, hỏi “Mẹ nó, đây là đã uống bao nhiêu thế?”Sau đó, Lục Tư Nặc không nhìn nổi. Cô không vạch trần tôi, nhưng cũng không chịu được kỹ năng diễn xuất vụng về của tôi. Cô cưỡng ép kéo tôi đi, cách Chu Minh Khải rất xa. Hắn ở phía ngoài cùng bên trái, chúng tôi tại góc trong cùng bên bữa tiệc kết thúc đã là hơn mười hai giờ. Người nào tỉnh táo thì đưa bạn học đã say về nhà. Lại một lần nữa. Chu Minh Khải muốn đưa người từng làm hắn tốn sạch tiền mừng tuổi là Vương Triều Tình trở về. Hắn vừa đi, tôi cũng không tiếp tục giả vờ. Tôi và Lục Tư Nặc nhảy nhót rời tiến vào thang máy, trong lòng tôi dần khó chịu. Tôi không biết mình sợ về nhà từ lúc nào. Có lẽ là từ lúc tinh thần mẹ tôi uể oải và mất lý trí hằng ngày, cũng có thể là từ lúc tôi tận mắt nhìn thấy bà đặt Alexander đẫm máu trên bàn ăn. Mỗi lần ở nhà tôi đều thở không thông. Đó là một loại cảm giác rất ngột mở cửa vào nhà. Không bật đèn, nhưng dựa vào ánh trăng tôi vẫn có thể thấy mẹ tôi ngồi trước bàn ăn, chính là vị trí bà ngồi sau khi giết chết ảnh như vậy thường khiến người có chút sợ hãi. Tôi đứng ở cửa, không biết nên nói không thấy rõ gương mặt của mẹ tôi, chỉ nghe đến âm thanh trầm thấp của bà “Cha con vừa gửi đơn thỏa thuận ly hôn đến.”Ngắn ngủi chừng mười ngày, cha tôi liên tục gửi mười hai đơn thỏa thuận ly hôn tới nhà. Các đơn đều giống nhau, ông không muốn bất kỳ tài sản gì, cũng không cần tôi, chỉ muốn tự không biết cuộc hôn nhân nhiều năm nay của Hứa Viễn Sơn ông đến tột cùng là áp lực cỡ nào, không có tự do cỡ nào, làm sao lại cho tôi một loại cảm giác ông bất chấp hết thảy mà muốn ly hôn đây.“Nếu không…” Tôi nhỏ giọng mở miệng, “Ký đi…”Tôi vừa lên tiếng, mẹ tôi như bị cái gì kích thích đến. Bà đứng phắt dậy, nhìn về phía tôi “Ký? Tại sao mẹ phải ký? Dựa vào cái gì mà mẹ phải ký? Mẹ buông tha ông ta, ai sẽ buông tha mẹ?”Tôi vội vàng đi qua ôm bà, bị bà đẩy mấy lần cũng không buông tay. Tôi an ủi bà “Được được. Không ký, không ký, chúng ta không ký thì sẽ không ký. Dù thế nào chăng nữa, con vẫn đứng về phía mẹ.”Mẹ tôi vẫn dùng sức đẩy tôi ra. Bà xé tan tờ đơn thỏa thuận ly hôn trên bàn, rồi lẩm bẩm có phần điên cuồng “Không ký, không ký… Không buông tha ông ta… Không buông…”Đêm nay, tôi bỏ ra rất nhiều sức lực mới khuyên được mẹ tôi đi ngủ. [REVIEW] Tác giả Đỉnh Nhi Thể loại Đam mỹ, Hiện đại, Ngược luyến tình thâm, 1×1 – BE Trạng thái Hoàn – 79 chương + 4 PN Edit Christine Link WordPress Nhân vật chính Chu Minh Khải X Hứa Gia Dương Nhân vật phụ Hứa Viễn Sơn, Lâm Thanh Dật, Lục Tư Nặc… Văn án Mất đi người ấy, là nguyên tội* của ngươi. *Nguyên tội Đạo Cơ đốc cho rằng mọi người sinh ra đã mang tội. Tội lỗi bẩm sinh này bắt nguồn từ thủy tổ loài người là Adam và Eva, vi phạm ước định với Thượng đế, ăn trái cấm trong vườn Eden. Vì có tội nên mới có nhận tội hối lỗi trong đạo Cơ đốc Baidu, Wiki. Lảm nhảm Thật ra tui biết đến bộ này cũng khá lâu rồi nhưng vì lười nên chưa đọc, cũng thường hay lướt confession thấy mọi người thảo luận về bộ này nhiều lắm, thế là nhân lúc có hứng thú nên lôi ra đọc luôn. Như tag đã nêu ở trên, bộ này kết BE, và thật sự là đọc xong bộ này lòng tui cứ day dứt mãi, cảm như có gì đó nghẹn lại trong lồng ngực, không thở nổi, vừa xót xa, vừa tiếc nuối, và một chút gì đó không cam lòng… Mở đầu truyện là hình ảnh Hứa Gia Dương đang ở độ tuổi trẻ trung nhất dùng cách tàn nhẫn nhất để kết liễu sinh mạng của mình, cậu ấy ở trên đường ray buông bỏ bản thân để mặc cho nó đâm vào thân thể mình, máu tươi nhuộm đỏ cả đường ray, cơ thể bị nghiền nát không toàn vẹn, chỉ còn chút thịt vụn còn sót lại đâu đó trên đường ray. Hứa Gia Dương đã kết liễu sinh mạng mình trên đường ray về Liễu thành – nơi cậu sinh ra và bắt nguồn cho mọi nỗi đau khổ sau này của cậu ấy, nơi cậu vẫn luôn muốn quay về nhưng chẳng có can đảm để quay về, và sau này cậu ấy mãi mãi cũng không về được nữa… Cuộc sống của Hứa Gia Dương trước năm 18 tuổi vô cùng tươi đẹp, một cuộc sống bình dị, vui vẻ không lo không nghĩ, có cha mẹ yêu thương chiều chuộng, có bạn bè, anh em thân thiết… Khi đó Hứa Gia Dương là một mặt trời nhỏ, hoạt bát, nghịch ngợm chẳng thể ngồi yên giây phút nào, nếu như không có sự kiện đó xảy ra, có lẽ cuộc đời của cậu ấy vốn dĩ sẽ thuận buồm xuôi gió. Năm ấy người cha thân yêu vẫn luôn cưng chiều cậu – Hứa Viễn Sơn ngoại tình, đối tượng còn là Lâm Thanh Dật – thầy giáo chủ nhiệm của Hứa Gia Dương. Sau đó mẹ của cậu ấy chịu không nổi đả kích, không chịu ly hôn nên dùng cách thức cực đoan nhất để giải quyết vấn đề, bà ấy nhẫn tâm làm thịt con chó nhỏ luôn bầu bạn với Hứa Gia Dương, bởi vì nó là món quà của Lâm Thanh Dật tặng mà Hứa Viễn Sơn đem về. Sau đó bà ấy nhảy từ tầng 23 của tòa nhà, dùng cách thức máu me nhất, điên cuồng nhất để giữ vững danh hiệu – vợ của Hứa Viễn Sơn… Hứa Gia Dương năm ấy còn quá trẻ lại chịu đủ mọi đả kích từ người thân, tính tình thay đổi rất nhiều, cậu luôn tự trách nếu như hôm ấy cậu không dẫn thầy giáo Lâm Thanh Dật về nhà, không gặp được Hứa Viễn Sơn, thì mọi chuyện liệu có khác đi hay không… Hứa Gia Dương hận, hận người cha đã thay lòng đổi dạ, vứt bỏ gia đình, hận kẻ thứ ba Lâm Thanh Dật phá hủy gia đình vốn yên ấm của cậu ấy, thế nên Hứa Gia Dương đã làm một chuyện cực đoan, dùng chính thân thể mình để phá hủy Lâm Thanh Dật, cũng phá hủy luôn chính bản thân cậu ấy… Còn về Chu Minh Khải, hắn với Hứa Gia Dương là bạn cùng lớp, là bạn thân, là trúc mã, sau này còn là người Hứa Gia Dương yêu thương nhất. Thế nhưng người mà Chu Minh Khải yêu lại chính là thầy chủ nhiệm Lâm Thanh Dật, cuộc sống trớ trêu làm sao… Chu Minh Khải vẫn luôn hận Hứa Gia Dương, hận cậu ấy thay đổi bản thân thành một người khác, nóng nảy, cực đoan, vô lý gây sự, hận cậu ấy năm đó gài bẫy hãm hại Lâm Thanh Dật khiến Lâm Thanh Dật chịu không nổi áp lực mà tự sát. Trong mắt Chu Minh Khải, Hứa Gia Dương là hung thủ giết người, cậu đã hại chết người mà hắn yêu năm ấy. Thế nên sau này khi hai người gặp lại nhau, Chu Minh Khải đã lừa gạt Hứa Gia Dương rơi vào vòng tròn tình ái của hắn, dùng sự dịu dàng để trả thù Hứa Gia Dương. Bên nhau mấy năm trời, cuối cùng Chu Minh Khải xé bỏ lớp mặt nạ giả tạo, cay nghiệt chửi rủa Hứa Gia Dương là hung thủ giết người, dùng lời lẽ ác độc nhất để giày vò cậu ấy, cuối cùng Chu Minh Khải nói tôi không yêu cậu’. Trong cuộc đời của Hứa Gia Dương, mọi thứ cậu ấy từng trân trọng nhất đều bỏ cậu ấy mà đi, đều để lại cho cậu những nỗi đau day dứt không thể nào xoa dịu, ngôi nhà ấm áp có cha có mẹ yêu thương, chú chó nhỏ Alexander vẫn luôn bầu bạn bên cậu ấy, người thầy chủ nhiệm năm ấy vẫn luôn quan tâm cậu, và người cậu ấy dành cả trái tim đầy vết thương để yêu thương… Quá nhiều đau khổ đè nặng trên một chàng trai trẻ tên Hứa Gia Dương, mặt trời nhỏ lạc quan năm ấy đã không còn nữa mà thay vào đó là một Hứa Gia Dương lặng lẽ gieo mình trên đường ray, không một chút sợ hãi, tưởng chừng như là giải thoát. Hứa Gia Dương hình như mệt mỏi rồi… Chu Minh Khải nhận được tin Hứa Gia Dương đã mất, cũng đã xem được đoạn video cậu ấy gieo mình trên đường ray, thế nhưng hắn vẫn không tin tưởng Hứa Gia Dương cứ như vậy mà chết đi, hắn cho rằng cậu ấy chỉ là lạc mềm buộc chặt’ mà thôi. Thế nhưng cũng bắt đầu từ đó, tinh thần của Chu Minh Khải bắt đầu sa sút, hắn thường xuyên nằm mơ, rồi lại lặng lẽ gọi tên Hứa Gia Dương trong đêm tối tĩnh mịch. Chu Minh Khải luôn miệng lẩm bẩm, hắn không yêu hứa gia dương, không yêu cậu ấy, hắn hận cậu ấy, không đau khổ một chút nào… Nhưng lại lặng lẽ rơi nước mắt… “Tớ không yêu Hứa Gia Dương đúng không… Hứa Gia Dương không đáng được tớ yêu thích đúng không… Đúng không?”“Làm sao tớ có thể yêu cậu ta chứ?” Chu Minh Khải chậm rãi đứng dậy, đến gần xe, vừa đi vừa nói, “Tớ làm sao có thể yêu cậu ta được? Không thể, Phùng Đào, tớ sẽ không yêu cậu ta, tớ không yêu cậu ta… Không yêu cậu ta… Không yêu…”“Không yêu… Ai yêu cậu ta cơ chứ? Không yêu…”Hắn còn chưa kịp rướn người tiến vào xe, Phùng Đào đã vòng tới bên này, kéo hắn ra ngoài rồi ấn tại trên thân xe. Gã ném thuốc lá trong tay xuống đất, dùng chân di di, sau đó không thể nhịn được, nói, “Chu Minh Khải, cậu có bệnh đúng không? Một lần lại một lần, một lần lại một lần. Cậu không yêu cậu ta. Chủ thể là “cậu”. Cậu có yêu hay không trong lòng cậu không biết, cậu còn muốn hỏi ai nữa? Thế cậu có yêu cậu ta không?”Chu Minh Khải lẩm nhẩm, “Tớ có yêu cậu ta không…”Phùng Đào thở dài, “Cậu sờ trái tim mình xem, vào thời điểm biết Hứa Gia Dương đã chết, có đau không?”Chu Minh Khải chợt an tĩnh. Chính tại lúc tôi cho rằng hắn sẽ không trả lời vấn đề này, hắn đột nhiên lên tiếng, biểu cảm trên mặt như là đang cười, lại giống như đang nói, “Không đau…” Tại sao tôi lại muốn khóc như vậy đây…Sau đó hắn chuyển đề tài, âm thanh chất chứa tuyệt vọng, “Tớ cho là…các cậu đều đang gạt tớ, cậu ấy làm sao có khả năng đã chết? Sau đó phát hiện, hóa ra cậu ấy thật sự đã chết rồi… Cái gì là chết rồi? Không phải là đời này tớ không gặp lại cậu ấy nữa sao… Phùng Đào, cậu tin không? Tớ không muốn cậu ấy chết. Ngay từ đầu tớ đúng là muốn trả thù cậu ấy, nhưng chưa bao giờ muốn cậu ấy chết… Cậu ấy thật sự đã chết rồi à?”Tôi và Phùng Đào đồng thời ngây nhiên Chu Minh Khải tựa một lữ khách mất nước nơi sa mạc, dựa vào thân xe, gần như là hổn hển nói khẽ, “Đau, tớ đau. Hứa Gia Dương chết rồi, tớ đau đến mức ngay cả bản thân mình cũng không thể tin được… Đau đến mức tớ cho là…sẽ không sống nổi…”Tôi che trái tim mình, trong mắt tất cả đều là không thể tin Đào đưa ra kết luận, “Chu Minh Khải, cậu yêu cậu ta.”Chu Minh Khải, cậu yêu cậu chữ này, xé rách vết thương rỉ máu trong lòng Minh Khải bỗng nở nụ cười, ngữ khí bi ai, “Tớ yêu cậu ấy…” Khi còn sống Hứa Gia Dương không chờ được lời yêu của Chu Minh Khải, vậy mà khi đã chết rồi ở trạng thái linh hồn lại có thể thấy Chu Minh Khải vì cậu mà rơi nước mắt, nghe được hắn nghẹn ngào nói lời yêu. Để rồi khi Hứa Gia Dương thật sự không còn nữa, cậu ấy không còn bên cạnh Chu Minh Khải, hắn mới nhận ra, thì ra mình yêu Hứa Gia Dương. Hắn hận oan cho người hắn yêu, hắn nhục nhã người hắn yêu chỉ vì chuyện năm xưa, Chu Minh Khải không hề hỏi han Hứa Gia Dương năm đó đã xảy ra chuyện gì đã vội vã ụp cho cậu ấy cái mũ hung thủ giết người, không một lời hỏi han. Thế nhưng cho dù bây giờ Chu Minh Khải có quỳ xuống cầu xin thì Hứa Gia Dương cũng chẳng thể quay lại bên cạnh hắn nữa, bởi vì cậu ấy đã chết rồi. Hắn nói “Nói là cả đời, kém một năm một tháng cũng không tính là cả đời… Nhưng là, Hứa Gia Dương, cậu cũng đã nói… Yêu tôi, muốn yêu cả đời…”Đột nhiên bị gọi tên, tôi giật Minh Khải, tôi nói được là làm được. Tôi nói yêu anh cả đời, sự thực chứng minh, đến một khắc cuối cùng của sinh mệnh, tôi vẫn còn yêu anh. Đây cũng là cả đời của tôi. Tôi từng giây từng phút đều không nợ anh. Chu Minh Khải yêu Lâm Thanh Dật là bởi vì người ấy đã bao bọc hắn trong lòng, dùng thân thể ấy che chở cho hắn, người ấy nói sẽ bảo vệ hắn. Suốt cuộc đời Chu Minh Khải, hắn sẽ không bao giờ biết được sự thật rằng, người năm ấy dùng cả tánh mạng để bảo vệ hắn an toàn là Hứa Gia Dương, người ôm hắn vào lòng, người hứa bảo vệ hắn là Hứa Gia Dương. Chu Minh Khải sẽ không bao giờ biết được rằng, suốt bao nhiêu năm qua hắn yêu sai người, hận sai người, hắn gián tiếp hại chết người hắn yêu da diết, sự thật này Chu Minh Khải sẽ không bao giờ biết, hắn cũng không bao giờ biết Hứa Gia Dương đã yêu hắn nhiều biết bao nhiêu, vì hắn làm biết bao nhiêu… Và điều cuối cùng mà Chu Minh Khải không biết đó là, linh hồn Hứa Gia Dương đã luôn ở cạnh hắn và từ từ tan biến sau lưng hắn… Chu Minh Khải vĩnh viễn sẽ không biết, Hứa Gia Dương ở sau người hắn, hóa thành hư vô từng chút từng chút biến mất cuối cùng chính là đôi tay đang vòng thật chặt quanh hông Gia Dương yêu Chu Minh Khải, lấy cái chết làm kỳ Minh Khải, tôi yêu nếu có kiếp sau, tôi không bao giờ muốn gặp anh. Trong bộ truyện này, mỗi nhân vật đều có trách nhiệm cho hành động của mình. Hứa Viễn Sơn nghe lời mẹ mà kết hôn với một người phụ nữ, che giấu tính hướng của mình suốt mấy mươi năm, ông ta sai khi chạy đi tìm cái gọi là tình yêu đích thực mà rũ bỏ trách nhiệm, vứt bỏ vợ con, vứt bỏ mái ấm gia đình, phá hủy cuộc đời của một cô gái vô tội, đến cuối cùng cái gì ông ta cũng không có, lẻ loi cô độc tới suốt cuộc đời. Lâm Thanh Dật sai khi trót rơi vào lưới tình với một người đàn ông đã có gia đình, một người thầy giáo lại có mối quan hệ sai trái với phụ huynh, để rồi gánh cái danh người thứ ba phá hủy một gia đình yên ấm, cũng phá hủy luôn cả bản thân mình. Mẹ của Hứa Gia Dương cũng sai, bà ấy không nên vì một tình yêu mà biến bản thân trở nên điên cuồng như thế, vì một tình yêu không được đáp lại mà hành động cực đoan hại chết một con vật vô tội, để rồi bản thân bà cũng tan biến theo cát bụi chỉ vì một danh phận không có giá trị. Hứa Gia Dương cũng sai khi đã lựa chọn trả thù bằng cách cực đoan như thế, đánh đổi cả bản thân mình chỉ vì muốn kéo người kia xuống vũng bùn nhơ nhuốc, đến cả bản thân mình cậu ấy cũng thể giữ được và cuối cùng, gieo mình xuống đường ray. Chu Minh Khải sai vì đã quá tin tưởng vào cái gọi là tai nghe mắt thấy, hắn không tìm hiểu rõ ràng đã vội vàng kết luận, cuối cùng yêu sai người mà hận cũng sai người, đến khi nhìn rõ lòng mình thì người thương đã chẳng còn trên nhân thế… Một bộ truyện kết thúc với quá nhiều chua xót và tiếc nuối đan xen…

si tình nhàm chán nhất