Ngay sau phiên xử, tôi tới trung tâm mua sắm. Vẫn còn chút choáng váng, tôi gọi đồ và ăn một mình. Sau đó tôi bắt đầu ghé vài hàng mỹ phẩm để xem mấy
Phương Oanh công khai hẹn hò Shark Bình. Tuy nhiên, vợ Shark Bình khẳng định vợ chồng chị chưa ly hôn. Giữa ồn ào của Phương Oanh (phải), Phương Lê (trái) cho rằng Phương Oanh không sai, đặt nghi vấn có thể vợ Shark Bình cay cú, muốn nổi tiếng. Tin tài trợ Điều ít biết về thiếu gia nhà bầu Hiển sắp cưới Hoa hậu Đỗ Mỹ Linh
Nhờ 'nổi tiếng' sau chia tay Hoàng Anh, vợ cũ 'phất lên' sau ly hôn - Tôi không cố ý tạo scandal để trở nên nổi tiếng. Tôi chỉ vô tình nổi tiếng qua những lùm xùm với chồng cũ. May mắn là sau đó, nó cũng đưa đẩy đến cho tôi những cơ hội công việc để tôi có
Triền miên sau ly hôn Chương 523 Trời vừa sang xuân, trời vẫn còn hơi lạnh, cô rót nước nóng vào thành cốc, tiếng nước chảy ào ào, một lớp khói bốc lên. Động tác của Lương Hạnh chậm rãi, cô không ngờ lại nghe thấy một âm thanh già nua vang lên từ đằng sau. "Chuyện mẹ cô lần trước, nhờ cô chuyển lời xin lỗi của tôi tới mẹ cô."
Nam miền Bắc. (PLO)- Sau ly hôn chồng Tây, MC, Á hậu Hoàng Oanh bận rộn với nhiều công việc. Tuy nhiên mới đây, nữ MC khiến người hâm mộ bất ngờ với hình ảnh nóng bỏng, quyến rũ. Chia sẻ về cuộc sống hiện tại của MC, Á hậu Hoàng Oanh, đại diện truyền thông của nữ
Đến nay, Trung Nguyên vẫn chưa có hồi kết chính thức. Khi đến tòa hòa giải vào tháng 8/2018, hai người đã đạt được thỏa thuận ly hôn; nhưng không đat được thỏa thuận về tài sản và con cái. Công ty trung tâm trong hệ thống Trung Nguyên là Công ty Cổ Phần tập đoàn Trung
Đọc truyện Sau Ly Hôn, Tôi Nổi Tiếng của tác giả Tống Gia Đào Hoa đã hoàn thành được update tại Truyentr.vn. Danh sách. Truyện mới cập nhật; Lâm Thanh Hàn cho rằng Ôn Nhuyễn sau khi cùng mình ly hôn khẳng định sẽ thật sự thảm, cho đến khi anh nhìn thấy Ôn Nhuyễn chỉ
wABiCQx. Thể loại Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Hào môn thế gia, Sảng văn, Nhẹ nhàng, Kim bài đề cử, Nữ chủNgày nhảy hố 220220Cover lxlxssoTình trạng Đang lếtVăn án 1Trong mắt mọi người, Ôn Nhuyễn cùng Lâm Thanh Hàn là một cuộc hôn nhân sai ba năm hai người ở chung, mọi người đều đoán xem khi nào họ sẽ ly cùng họ cùng chờ được ngày khi có người tuyên bố nhìn thấy hai người cùng đến Cục Dân Chính, Weibo tê liệt, server hỏng mất, một đám ăn dưa quần chúng sôi nổi tỏ vẻ Ôn Nhuyễn điên rồiNếu không điên, như thế nào lại đồng ý cùng nhà giàu số một ly hôn?Ôn Nhuyễn không có điên, cô không chỉ có không điên, còn dùng sự thật chứng minh tuy không có Lâm Thanh Hàn, cô cũng có thể sống ngày càng án 2Lâm Thanh Hàn cho rằng Ôn Nhuyễn sau khi cùng mình ly hôn khẳng định sẽ thật sự thảm, cho đến khi anh nhìn thấy Ôn Nhuyễn chỉ chụp cái tổng nghệ là có thể hút phấn vô số, tùy tiện mặc một bộ quần áo là có thể trở thành xu hướng mới của giới thời trang, ngay cả lúc mang thai cũng có một đám người tỏ vẻ chính mình có thể làm hoàn toàn ngồi không sáng sớm ngày nọ, anh tìm được Ôn Nhuyễn, cùng cô nói, “Cùng anh phục hôn, điều kiện em quyết định.”Nhưng Ôn Nhuyễn một người luôn luôn ôn nhu sau khi nghe lời nói của anh chỉ nhìn anh cười “Muốn phục hôn? Kêu một tiếng ba.”Lâm Thanh Hàn Ba!Nguồn
Tôi 37 tuổi, làm nghề hướng dẫn viên du lịch, thu nhập ổn định. Tôi yêu nhiều nhưng luôn dở dang. Nguyên nhân tan vỡ đa số do tôi dành nhiều thời gian làm việc, thường đi công tác. Sau vài mối tình chóng vánh, tôi xác định gắn bó lâu dài với cô gái nhỏ hơn mình 10 tuổi. Cô ấy cũng là người của công việc nên dễ dàng hiểu và thông cảm cho tôi. Bạn gái của tôi từng trải qua một mối tình sâu đậm nhưng cuối cùng, cô ấy phát hiện người yêu bắt cá hai tay. Từng bị lừa dối, cô ấy bước vào chuyện tình mới rất dè dặt, thận trọng. Tôi cảm nhận được điều đó nên luôn công khai các mối quan hệ, cho cô ấy biết chi tiết lịch làm việc của mình. Tôi không biết phải làm sao khi vợ sắp cưới đòi hủy hôn. Ảnh minh họa Pexels. Bù lại, mỗi ngày, chúng tôi đều gọi video call trò chuyện. Cả hai rất thoải mái chia sẻ các chuyện vui buồn trong công việc, cuộc sống. Tôi cũng về ra mắt nhà người yêu, đồng thời xin phép cho cả hai tìm hiểu. Gia đình bạn gái cũng rất hài lòng về tôi. Thế nên, mẹ tôi và bên nhà bạn gái đều hối thúc kết hôn. Sau khi bàn bạc, tôi và người yêu dự kiến cuối năm sẽ tổ chức lễ cưới. Vốn sinh ra trong gia đình có điều kiện, vợ sắp cưới muốn đám cưới thật hoành tráng. Chiều lòng em, tôi chỉ biết cố gắng làm việc và tiết kiệm để đủ tiền lo chi phí cưới hỏi. Không chỉ đến lúc sắp cưới mà trước đó, tôi cảm thấy rất áp lực mỗi lần đi chơi hoặc tặng quà cho cô ấy. Một số món quà như túi xách, quần áo… của tôi tặng, cô ấy không bao giờ dùng đến. Tôi hỏi thì vợ sắp cưới giải thích đại khái muốn giữ làm kỷ niệm, không dám mặc sợ hỏng… Chính cách hành xử của người yêu khiến tôi có chút gợn sóng trong lòng. Tôi nghĩ cô ấy chưa thực sự muốn kết hôn. Hoặc, điều kiện của tôi chưa đáp ứng tiêu chí có phần khắt khe của bạn gái. Hoài nghi, lo lắng của tôi cuối cùng cũng được giải tỏa. Thế nhưng, mối quan hệ của chúng tôi lại trở nên căng thẳng, thậm chí cô ấy nhất quyết hủy hôn. Lần đó, tôi dẫn đoàn du lịch ở Sapa và ở trong khách sạn 5 sao. Lúc trả phòng, tôi có lấy dầu gội, sữa tắm… của khách sạn mang về cho vợ sắp cưới sử dụng. Thế nhưng, sau khi về nhà mở túi đồ tôi đưa, vợ sắp cưới gọi điện mắng tôi té tát. Cô ấy nói tôi coi thường, tặng cho vợ sắp cưới những thứ thừa thãi. Tôi cố giải thích rằng đồ trong khách sạn 5 sao như dầu gội, sữa tắm… dùng rất tốt. Tôi dùng không hết, mới gom về cho cô ấy, chứ bỏ đi rất hoang phí. Sau lời giải thích của tôi, cô ấy chốt hạ một câu “Lương của tôi cao, gia đình lại khá giả thì chẳng có lý do gì phải dùng những thứ đó. Tôi muốn hủy hôn”. Nghe cô ấy nói, tôi choáng váng, bối rối, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Có phải cô ấy nghĩ tôi keo kiệt, bẩn tính nên mới chia tay tôi? Tôi thực sự không biết mình đã sai ở chỗ nào. Tôi phải làm thế nào thì cô ấy mới tha thứ?
[Edit] hihie01Trong thành phố. Trời tháng 3, mang theo một ít tiết xuân, vẫn là có chút lạnh. Ôn Nhuyễn ngồi ở sau xe, ngoài trời đang mưa, không tính là lớn, nhưng ngẫu nhiên vẫn sẽ có vài giọt nước mưa chảy qua cửa sổ xe, chia làm nhiều dòng nước, tỉ mỉ, đó là loại nghệ thuật đẹp nói không nên lời. Cô không ngẩng đầu, ngón tay thon dài nhẹ nhàng gõ màn hình, đôi mày lá liễu không tự chủ được mà nhăn lại. Màn hình di động dừng lại ở khung thoại WeChat. Ghi chú tên là "lão công", cuối cùng một cái tin nhắn lúc 6 giờ sáng, cô gửi đi 【 Thanh Hàn, em rời giường, hôm nay đi viện điều dưỡng xem ông nội, nhìn dự báo thời tiết, mấy ngày nay nước Pháp thời tiết không tốt lắm, anh phải chú ý thân thể, đừng bị cảm. 】 Mười giờ trôi qua. Còn không có trả lời. Lão Lý từ kính chiếu hậu nhìn qua thấy ấn đường của phu nhân nhíu lại tưởng chính mình chạy quá nhanh, vội vàng hỏi “Phu nhân, là muốn chậm một chút sao?” “A?” Ôn Nhuyễn sửng sốt, lấy lại tinh thần, cười một cái “Không cần, tốc độ như vậy là ổn rồi.” Lão Lý yên tâm, tiếp tục lấy tốc độ hiện tại hướng thẳng đến Lâm gia. Ông ở Lâm gia cũng được mười mấy năm, trước kia chính là tài xế của Lâm lão gia, cũng coi như là nhìn Ôn Nhuyễn lớn lên, đối với cô rất thích tính tình cô lại ôn hòa. Liền cùng cô trò chuyện “Phu nhân là Lâm tiên sinh phải không?” Bị người khác chọc trúng tâm sự, Ôn Nhuyễn có chút thẹn thùng, cô cúi đầu, hai má ửng đỏ, khẽ ừ một tiếng. Thanh âm nhỏ bé yếu ớt như muỗi “Anh ấy lần này đi công tác nửa tháng, mà nước Pháp gần đây thời tiết lại không tốt lắm nên con có chút lo lắng cho anh ấy.” Lão Lý cười rộ lên, nói “Phu nhân nếu Lâm tiên sinh nhìn thấy cô gọi điện thoại biết rằng cô quan tâm ngài ấy thì chắc chắn sẽ rất cao hứng." Nhìn màm hình di động Ôn Nhuyễn có chút bất đắc dĩ cười cười, lúc này, lão Lý thật ra đã đoán sai. Lâm Thanh Hàn mới sẽ không cao hứng đâu. Bọn họ kết hôn ba năm, chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều, một năm 365 ngày Lâm Thanh Hàn có hơn phân nửa thời gian ở đi công tác, lúc trở về cũng có hơn phân nửa thời gian ở công ty, có đôi khi về nhà tắm rửa một cái đổi bộ quần áo, rồi lập tức liền đi. Không thấy được mặt. Cô đành phải cho người ta gửi WeChat hay gọi điện thoại. Nhưng điện thoại thường xuyên là trợ lý tiếp, WeChat cơ hồ không có gì hồi âm. Cô biết anh vội, cũng không dám quấy rầy, cho nên liền tin tưởng anh, cũng sẽ không luôn liên hệ với anh, lại nhìn thoáng qua giao diện di động, Ôn Nhuyễn khe khẽ thở dài, rốt cuộc vẫn là đem điện thoại cất đi. Quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe. Phong cảnh chợt lóe rồi biến mất, chỉ có vài giọt mưa điểm. Lão Lý thấy cô cảm xúc trở nên không tốt, cũng không nói nữa, tiếp tục lấy tốc độ ban đầu chạy tới Lâm gia, chờ đến khi cách khu biệt ngày càng gần, ông mới lên tiếng nhắc nhở “Phu nhân, mau về đến nhà.” "Vâng."......Đàn Sơn là khu biệt thự tấc đất tấc vàng, đều bị người giàu thành phố sở hữu, người ở nơi này không chỉ có tiền mà thân phận cũng không nhỏ, nếu mà không có thân phận, chỉ sợ cổng chính đều vào không được. Lâm gia sản nghiệp đông này trước đó là sản nghiệp của Lâm gia vài năm trước lúc chưa khai phá liền trực tiếp chọn ở giữa vị trí tốt nhất, này ở cổng lớn có giao lộ, có thể nhìn thấy mặt cỏ rộng, hai sườn hoa cỏ được tu bổ, cửa chính có hồ phun nước nay nước mưa điểm xuyết càng thêm đẹp đẽ. Xe dừng lại. Lão Lý xuống xe mở cửa. Ôn Nhuyễn kêu hắn lại, đem một hộp quà đóng gói tinh xảo đưa qua, thấy ông vẫn vẻ mặt ngơ ngẩn, cười nói “Nghe dì Lý nói, hôm nay là sinh nhật con gái ông, trở về nhà sớm một chút đón sinh nhật với cô ấy.” “Này......” Lão Lý có chút không biết làm sao, nhìn hộp quà, không dám nhận.“Không phải cái gì quý giá, bác cầm đi.” Ôn Nhuyễn nói xong liền tự mở dù xuống xe, cô mặc một thân áo gió màu kaki, phía dưới là một cái quần ống rộng màu đen chân mang giày da thật cẩn thận mà bước đi, tránh cho nước mưa bắn ướt chính mình, nhưng gió quá lớn, vẫn là có không ít nước mưa làm ướt tóc và quần áo cô. Dì Lý vừa rồi nghe được tiếng xe,đoán cô đã về lại thấy cô một mình mang dù bước vào vội chạy đến đón, cau mày hỏi “Ngài như thế nào lại một mình trở về? Lão Lý đâu?” “Hôm nay sinh nhật con gái ông ấy, con bảo ông ấy về nhà trước.” Ôn Nhuyễn ngẩng khuôn mặt trắng nõn lên mặt mày bị nước mưa mờ mịt lại càng tăng thêm vẻ đẹp mông lung. Cô cười thu hồi dù, lại lau bọt nước trên mặt vừa muốn đi vào đã bị dì Lý kéo lại, thấp giọng nói “Cô của ngài hôm nay kêu vài vị phu nhân tới nhà đánh bài, này sẽ còn chưa giải tán.” Cô tên Lâm Tú Nga, là con gái Lâm lão gia cũng là cô Lâm Thanh Hàn, một năm trước, bà ta cùng chồng ly hôn sau này liền ở tại này, bởi vì Lâm Thanh Hàn thường xuyên không có ở nhà, bà ta thường thường nên sẽ kêu mấy người bạn đến nhà đánh bài nói chuyện. Nhưng thật ra so với cô thì bà ta càng giống nữ chủ nhân hơn. Ôn Nhuyễn gật gật đầu, cũng chưa nói cái gì, thời điểm đi vào vừa lúc nghe bên trong những người đó nói đến cô ——“Vị kia nhà bà hôm nay lại đi viện điều dưỡng? Người lớn lên đẹp, tính tình cũng ngoan ngoãn, lão gia tử nhà bà ở viện điều dưỡng lâu như vậy, cũng đều là cô ấy bận trước bận sau.” Hỗn hợp âm thanh tẩy bài, là một giọng nữ trào phúng lại tự phụ “Ngoan ngoãn có ích lợi gì? Lão gia tử nhà ta liền hy vọng ôm chắt trai, cô ta suốt ngày ăn ngon uống tốt, bụng lại chẳng có chút động tĩnh nào" “Này cũng may ta là cô của nó, nếu là con dâu ta, ta khẳng định là mang người đi bệnh viện nhìn xem, có phải mắc bệnh gì không.” Mặt khác mấy người biết bà ta không thích Ôn Nhuyễn liếc nhau, cũng nói lên “Lâm tiên sinh cùng cô ta kết hôn đã ba năm, kia bụng vẫn là không có động tĩnh, sợ không phải thực sự có cái gì tật xấu đi? Này nếu là thực sự có, nên đến sớm trị một chút.” Phía sau lại là càng nói càng trật. “Lại nói tiếp, Lâm tiên sinh như thế nào liền coi trọng vị này? Nói tướng mạo cũng không tính quá xuất sắc, gia thế lại như vậy......” “Thành phố chúng ta danh viện nhiều như vậy, thế nào cũng không tới phiên cô ta a.” Dì Lý nghe xong tức giận đỏ mặt. Ôn Nhuyễn thật ra không cảm giác gì, ba năm qua những lời này, cô nghe không thiếu nghe nhiều cũng liền chết lặng, cô rũ mắt xuống đổi dép trong nhà đem đầu tóc ướt át vòng đến chỗ cô cô, đi vào. “A!” Ngồi đối diện một vị phụ nhân nhìn thấy cô, sắc mặt biến đổi, có chút xấu hổ ho một tiếng “Lâm phu nhân đã trở lại.” Còn lại mấy người nghe tiếng xem qua, nhìn thấy cô trở về, sắc mặt cũng có chút xấu hổ, thật cẩn thận mà hô một tiếng “Lâm phu nhân.” Sau lưng nói nói bậy còn chưa vừa vặn bị chính chủ nghe được, này thật đúng là...... Ôn Nhuyễn cười cười, phảng phất không nghe được những lời nói đó chào hỏi tất cả, lại nhìn về phía Lâm Tú Nga, chào một tiếng “Cô cô.” “Ừ.” Lâm Tú Nga sắc mặt cũng có chút không được tốt lắm. Ôn Nhuyễn không nói gì nữa, cùng mọi người gật gật đầu liền lập tức lên lầu, lúc lên lầu còn nghe được phía dưới đang ở nhỏ giọng nghị luận “Này...... cô ta nghe được không a?”“Không biết a.” Rồi sau đó lại nói muốn về nhà. Cô không lại quản. Trở lại phòng thay một bộ quần áo thoải mái lại nhìn di động, Lâm Thanh Hàn vẫn là không có trả lời, nghĩ đến những lời nói lúc nãy ngón tay nhẹ điểm màn hình, trên mặt toát ra một tia cười bất đắc dĩ. Cô cùng Lâm Thanh Hàn một năm cũng không thấy mặt được bao thật ra mong muốn có con nhưng...... “Phu nhân, cô cô thỉnh ngài đi xuống.” Bên ngoài truyền đến tiếng nói của hầu gái. Ôn Nhuyễn đáp một tiếng. Thời điểm xuống lầu, người quả nhiên đã đều đi rồi, bàn bài triệt rớt, Lâm nữ sĩ ăn mặc cao quý ngồi ngay ngắn trên sofa trong tay cầm chén trà mà 2 năm trước Ôn Nhuyễn mua ở Pháp nhấp một ngụm. Thấy cô đi tới cũng chỉ là nâng nâng cằm, thập phần tự phụ mở miệng, “Ngồi.” Ôn Nhuyễn biết nghe lời phải ngồi xuống, cũng không mở miệng. Lâm Tú Nga thấy bộ dáng này của cô một đôi mi ninh đến liền lợi hại hơn, không sinh con còn chưa tính, còn thêm cái đầu gỗ, trách không được Thanh Hàn mười ngày nửa tháng cũng không biết về nhà...... Chán ghét đến bĩu môi. Bà ta buông chén trà xuống, mở miệng “Kêu cô xuống dưới là có một việc muốn cùng cô nói, tiểu thư Tô gia mấy ngày tới muốn ở lại đây ít hôm nên cô chuẩn bị gian phòng cho khách, thu thập sạch sẽ chút.” Tiểu thư Tô gia? Ôn Nhuyễn ngẩn ra, nhớ tới một người, há mồm hỏi, “Tô Lam Lam?” Lại thấy Lâm Tú Nga gật đầu. Cô từ trước đến nay sắc mặt ôn hòa rốt cuộc cũng có chút cảm xúc khác, thanh âm cũng phóng thấp một ít, “Cô cô, Tô tiểu thư chính mình ở thành phố liền có phòng ở, lại là người giới giải trí, cô ấy nếu là tới trong nhà làm khách ăn cơm, con tự nhiên là hoan nghênh, nhưng nếu là ở tại trong nhà, ra ra vào vào, khó tránh khỏi chọc người nhàn thoại.” Lâm Tú Nga nghe được ý cự tuyệt trong lời Ôn Nhuyễn. Này sẽ bỗng nhiên nghe được, trong lúc nhất thời phản ứng không kịp chờ lấy lại tinh thần, sắc mặt lập tức liền trở nên khó coi “Bất quá là tới trong nhà ở mấy ngày, cái gì nhàn thoại không nhàn thoại? Ôn Nhuyễn, cô tuy rằng là vợ của Thanh Hàn nhưng cái nhà này còn chưa tới phiên cô làm chủ.” Nếu là trước đây. Ôn Nhuyễn khẳng định sẽ không theo bà ta tranh, nhưng Tô Lam Lam đối Lâm Thanh Hàn có ý tưởng không an phận, tuy rằng này bay giờ Thanh Hàn đi công tác, nhưng nếu như bị người ngoài biết, lấy này làm tin tức......khuôn mặt cô hơi lạnh vừa định nói chuyện, liền lại nghe được cô cô đối diện xua tay nói “Đã quên cùng cô nói, việc này, Thanh Hàn nó đã đồng ý.” Như là bị sét đánh ngang tai. Ôn Nhuyễn ngơ ngẩn mà nhìn bà ta, lời định nói mắc kẹt trong cổ họng mất nửa ngày mới lấy lại tiếng nói, cô lẩm bẩm nói “Cô...... Nói cái gì?” Lâm Tú Nga lại không hề nói gì, bà ta đứng lên, từ trên cao nhìn xuống cô trên mặt trước sau ý cười nhạo, cười nhạo nàng không biết tự lượng sức mình, “Đừng nghe bên ngoài cung cung kính kính kêu ngươi vài tiếng Lâm phu nhân ’, liền tưởng thật chính mình có tiếng nói?” Trơ mắt nhìn người rời đi. Ôn Nhuyễn lại không có mở miệng, đầu óc đều là câu nói kia “Việc này, Thanh Hàn nó đã đồng ý”.***Trở lại phòng. Cô run rẩy mở di động trực tiếp gọi tới điện thoại Thanh Hàn. Lần đầu tiên. Không có người tiếp. Lần thứ hai. Vẫn là không có người tiếp. Chờ đến lần thứ ba, điện thoại rốt cuộc có người bắt máy, truyền đến một giọng nam khàn khàn, lại có chút đạm mạc “Chuyện gì?”
[Edit] hihie01 Kỷ Hề lái xe. Ánh mắt thường xuyên nhìn Ôn Nhuyễn bên cạnh. Bị yên lặng đánh giá "Mười lăm thứ" Ôn Nhuyễn rốt cuộc nhịn không được đành bất đắc dĩ quay đầu lên tiếng "Bảo bối cậu có chuyện cứ việc nói thẳng tập trung lái xe cho tốt." "Khụ." Kỷ Hề có chút xấu hổ thu hồi ánh mắt cô còn tưởng rằng sẽ không bị Ôn Nhuyễn phát hiện bất quá nếu đã bị phát hiện cũng liền không cần lại lén lút rồi cô điều cỉnh lại giọng nói, dùng ngữ khí bình thương nhất để hỏi "Nhuyễn Nhuyễn, cái kia cậu hiện tại cảm giác thế nào?" "Khó chịu sao? Muốn khóc sao? Nếu không tớ đem xe ngừng ở bên cạnh, cho cậu ôm khóc cho đã?" Ôn Nhuyễn nhìn Kỷ Hề lúc nãy còn có chút phiền muộn bây giờ nghe cô nói xong liền không tự chủ được mà cười ra tiếng, lông mi cong cong cùng ánh mắt sáng ngời phản chiếu ánh mặt trời càng tăng thêm sự trong trẻo của cô "Không cần, cậu cứ lái xe cho tốt." "Thật không cần a......" Kỷ Hề vẫn là có chút do dự. Cô cảm thấy Ôn Nhuyễn đang là miễn cưỡng mà cười Ôn Nhuyễn nhà cô thật sự thích cái tên móng heo Lâm Thanh Hàn nhiều năm như cậy nói buông sao mà dễ dàng cho được? Cô hiện tại đang ngụy trang khiến cho bản thân trở nên thật kiên cường để cô không phải lo lắng. Đúng nhất định là như vậy! Cô một bên lái xe, một bên khuyên nhủ "Nhuyễn Nhuyễn, cậu nếu là khó chịu thì liền cùng tớ không cần khách khí nếu khóc có xấu tớ cũng sẽ không chê cười cậu." Dừng một chút. Cô lại nhìn qua Ôn nhuyễn"...... Không, cậu nếu có khóc, cũng sẽ không xấu." Khuôn mặt này của Ôn Nhuyễn nếu có khóc cũng chỉ là hoa lê dính hạt mưa* nếu ở trên mạng nháy mắt cũng có thể hạ gục một nữ minh tinh. ** Vốn miêu tả dáng vẻ khi khóc của Dương quý phi. Sau này được dùng để miêu tả sự kiều diễm của người con Nhuyễn buồn cười lắc đầu cô đem mũ lưỡi trai tháo xuống chống tay lên đầu nhìn phong cảnh bên ngoài xe cười nói "Là thật không cần." Mới lĩnh giấy ly hôn thật là có chút không thoải mái. Liền cảm thấy ngực rầu rĩ. Bất quá nếu đã lựa chọn buông bỏ thì liền không cần quay đầu lại nữa Kỷ Hề thấy ngữ khí cô bình thường thật sự không phải ngụy trang, có chút kinh ngạc ở ngoài vẫn là nhịn không được hỏi "Vậy cậu thật bỏ được a?" Mười mấy năm tình cảm a. "Luyến tiếc a......" Ôn Nhuyễn nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ xe buồn bã nói "Bất quá lại luyến tiếc cũng sẽ bỏ được." Cô ngẩng đầu, tay hơi hơi hướng ra ngoài cửa sổ xe thời gian nàymặt trời đã lên cao mang theo một ít ấm áp, cô híp mắt nhẹ nhàng cười nói "Tớ không muốn giống trước kia liền chỉ quấn lấy anh ấy cả ngày." "Không nghĩ mỗi phút trôi qua đều là nghĩ về anh ấy." "Mỗi ngày chỉ nhìn chằm chằm di động chờ câu trả lời không bao giờ đến." Cô nói thật nhẹ nhàng nhưng Kỷ Hề nghe lại thật đau lòng, chờ Ôn Nhuyễn nói xong, Kỷ Hề đã nghiến răng nghiến lợi mắng "Sớm biết vậy tớ vừa rồi nên mang theo gậy bóng chày hung hăng đánh anh ta vài cái cho hả giận." "Đừng." Ôn Nhuyễn thu hồi tay đặt xuống đầu gối, quay đầu sang nhìn cô nàng cười nói "Thật không cần thiết, này vốn dĩ chính là quyết định của tớ, không phải do ai ép buộc cả lại nói Lý Tắc thật có chút công phu cậu sẽ không đánh lại anh ta." Kỷ Hề cắn răng, căm giận nói "Tớ sẽ liền tìm người trảm hắn." Chỉ là một câu vui đùa cô biết Kỷ Hề sẽ không làm như vậy, không khí lại lâm vào trầm mặc Kỷ Hề liền hỏi dự tính sau này của cô "Kia rời khỏi Lâm gia cậu tính toán làm cái gì? Cậu không phải còn vẽ tranh sao nếu không mở một cái phòng làm việc tớ tới giúp cậu?" Ôn Nhuyễn nghĩ nghĩ rồi lắc đầu "Tớ còn chưa nghĩ đến." Ôn Nhuyễn ba năm qua đều vây quanh Lâm Thanh Hàn tuy rằng vẫn còn vẽ tranh nhưng cũng chỉ là sở thích lúc rảnh rỗi"Cũng không vội, từ từ tớ sẽ nghĩ đến." Trong lúc nói chuyện. Hai người đã tới cửa Lâm gia. Kỷ Hề muốn xuống xe Ôn Nhuyễn liền ngăn cản "Đồ vật tớ đã thu thập xong rồi chỉ có một cái vali một mình tớ vẫn mang được." "Cũng được." Kỷ Hề không thích Lâm Tú Nga cái loại người cứ gặp là nói dỗi cô nhưng rốt cuộc vẫn là trưởng bối, Kỷ gia cùng Lâm gia cũng còn có chút giao tình, cô tuy rằng không để bụng người ngoài dị nghị nhưng cũng không muốn vô cớ lại bị người nhà giáo huấn một trận. ...... Mới vừa bước vào Lâm gia. Dì Lý liền đi tới, nôn nóng nói "Phu nhân, cô sớm nay đã đi đâu vậy ạ?" Bà từ sáng sớm đã không thấy phu nhân ở đâu gọi điện thoại cũng không có ai nhận liền sợ cô lại xảy ra chuyện gì a. "Cô ta vẫn sống đấy thôi có thể xảy ra chuyện gì chứ?" Lâm Tú Nga nhìn thấy Ôn Nhuyễn đã trở về nhàn nhạt bĩu môi, thu hồi ánh mắt, tiếp tục đoan trang nhìn móng tay mình vừa làm trong miệng lại nói tiếp "Cô trở về vừa đúng lúc tí nữa cùng tôi tới bệnh viện một chuyến đến để xin lỗi Lam Lam." Ôn Nhuyễn nghe thấy lời này không khỏi cảm thấy thật may mắn may là Kỷ Hề không vào đây. Dựa theo tính tình của cô ấy mà nghe được lời này chắc hẳn sẽ đánh nhau với Lâm nữ sĩ. Cô thật ra cũng không có cảm giác gì, trước đầy đem Lâm Thanh Hàn để trong lòng liền nhẫn nhịn Lâm Tú Nga tránh gây ra rắc rối cho anh. Bây giờ thì không cần như vậy nữa cô xem như không thấy bà ta liền cùng dì Lý nói một tiếng rồi lên lầu. Tất cả mọi người đều kinh ngạc trước hành động này của cô. Lâm Tú Nga càng giật mình hơn ngơ ngác mà nhìn Ôn Nhuyễn lên lầu không biết bao lâu mới phun ra được mấy chữ "Nhìn xem, nhìn xem, cô ta hiện tại là thái độ gì lời của trưởng bối cũng đều không nghe!" "Chờ Thanh Hàn trở về......" Lời nói còn chưa nói xong, Ôn Nhuyễn liền xuất hiện ở cầu thang. Cô mang theo một rương hành lý nhỏ tầm 28 tấc* vẫn là phải dùng nhiều sức lực...... Quần áo của cô không tính là nhiều Lâm Thanh Hàn mấy năm nay mua trang sức cho cô cô cũng đều không lấy chỉ lấy mỗi mấy bức tranh do Lâm Thanh Hàn vẽ cùng với mấy bản thiết kế của cô. Ngay cả tiền bồi thường của Lâm Thanh Hàn cho cô cô cũng đều để lại trong phòng. Lâm gia dưỡng dục cô mười mấy năm, cho cô cũng rất nhiều. * 1 tấc tương đương với 4cm "Phu nhân, cô đây là......" dì Lý ngơ ngác mà nhìn cô không rõ tình huống hiện tại là như thế nào. Lâm Tú Nga cũng sửng sốt hạ, đột nhiên nghĩ đến cái gì, chê cười nói "Như thế nào, cô đây là đang nháo đòi dọn ra ngoài? Ôn Nhuyễn cô bây giờ cũng thật bản lĩnh cô cho rằng dù cô đã đẩy Lam Lam xuống lầu chỉ cần cô đòi chuyển đi liền có thể cho qua chuyện này, bây giờ tôi liền nói cho cô biết......" Ôn Nhuyễn còn chưa kịp đáp. Dì Lý đã nhịn không được mở miệng, "Cô thái thái!" Mắt thấy Lâm Tú Nga không hề mở miệng bà vội cầm tay Ôn Nhuyễn nôn nóng nói "Phu nhân, cô rốt cuộc muốn đi đâu a? Nếu mà có mâu thuẫn với tiên sinh thì cũng không cần rời nhà đi a." "Dì Lý." Ôn Nhuyễn đem rương hành lý dừng lại nghiêng người cười nói "Không phải là rời nhà trốn đi." "Kia cô đây là......" Ôn Nhuyễn cười nói "Con cùng Lâm Thanh Hàn đã ly hôn." Nghe xong lời này Lâm Tú Nga rốt cuộc không thể ngồi yên, khiếp sợ nói "Cái, cái gì?" Ôn Nhuyễn không để ý tới bà ta chỉ nhìn dì Lý – người vẫn luôn chiếu cố cô trong suốt thời gian qua cười nói "Bây giờ con phải đi rồi dì ở lại nhớ bảo trọng, Lâm Thanh Hàn anh ấy... dạ dày thật không tốt mong dì chiếu cố anh ấy giúp con." Di động cô vang lên, là Kỷ Hề gọi đến. Ôn Nhuyễn cũng liền không nói thêm nữa nhìn một đám người người thì kinh ngạc người thì ngẩn ngơ kéo hành lí rời đi. Cô đi rồi. Trong phòng yên ắng mới vang lên âm thanh. Lâm Tú Nga bị Ôn Nhuyễn làm ngơ như vậy sắc mặt liền có chút khó bĩu môi nói thầm "Ly hôn liền ly hôn, đã sớm nên ly hôn lúc này liền vừa lúc." Ngẫm lại cũng không đúng bà ta vội đứng lên "Này ly hôn cô ta có thể được nhận bao nhiêu tiền a!" Dì Lý nhìn thấy bộ dạng này của bà ta sắc mặt ngày càng khó coi, nói cũng chưa nói một câu, trực tiếp phủi tay vào phòng bếp, tính toán nên gọi cho tiên sinh. ...... Kỷ Hề ở bên ngoài chờ đến sốt ruột thấy người ra tới vội qua đón "Như thế nào lại lâu như vậy a, tớ thiếu chút nữa là vào tìm cậu rồi." "Ở đây nhiều năm như vậy cũng nên nói tạm biệt rồi." Ôn Nhuyễn cười đem cất hành lí vào cốp xe, lại nhìn thoáng qua Lâm gia, nơi này mỗi một nơi đều có dấu chân cô cô thường ngày rất thích trồng hoa nên hơn phân nửa hoa ở đâu đều do chính tay cô tự trồng lấy. Nghĩ vậy. Ánh mắt cô chợt dừng lại ở ngoài ban công lầu hai vẫn còn vài chậu hoa sơn chi mà cô rất thích ở đó. Cô đã chăm chúng rất lâu rồi mà lúc nãy lại quên mang đi, bất quá... như vậy cũng tốt. Chỉ là có chút đáng tiếc. Cô đi rồi. Mấy chậu hoa này khẳng định thực mau sẽ chết. Lắc lắc đầu, Ôn Nhuyễn thu hồi ánh mắt hướng Kỷ Hề cười nói "Đi thôi." Kỷ Hề gật đầu "Được." Xe liền rời khỏi Lâm gia hướng tới một địa phương mà đi đến, Kỷ Hề nhìn hướng dẫn, nhíu mày nói "Như thế nào lại như vậy? Cậu tốt xấu gì thì trước cũng là Lâm phu nhân, ly hôn nếu không lấy được nửa gia sản thì cũng lấy được không ít tiền chứ." Ôn Nhuyễn có chút mệt mỏi dựa vào ghế nói "Anh ấy cho tớ không ít, bất quá tớ lại không muốn." "Cậu!" Kỷ Hề không dám tin tưởng mà nhìn cô nhưng lại nghĩ đến tính tình của Ôn Nhuyễn cuối cùng cũng chỉ là hận không thể rèn sắt thành thép nói thầm một câu "Gia sản của anh ta nhiều như vậy cậu liền như vậy không cần, thôi bỏ đi bây giờ cậu cậu cũng không quen nên cứ dọn đến chỗ tớ ở trước đã." Ôn Nhuyễn cười cười, không nói. Nói vài câu, WeChat Kỷ Hề liền vang lên vẫn là diễn đàn danh viện kia, keng keng keng, Ôn Nhuyễn thoáng nhìn liền nhìn thấy là đang nói về cô. 【 Này tin tức cực kì động trời Ôn Nhuyễn cùng Lâm Thanh Hàn ly hôn [ xứng đồ ] một bằng hữu của ta đã chụp được buổi sáng ngày hôm nay ở Cục Dân Chính! 】 【??? Từ từ, là ta chưa tỉnh sao? Hay là Ôn Nhuyễn điên rồi? 】 【 hoài nghi mắt của ta mù rồi 】 【 chỉ có ta nghĩ rằng Lâm Thanh Hàn thật sự coi trọng Tô Lam Lam, cho nên muốn cùng mềm ấm ly hôn sao? 】 ...... "Đúng!" Kỷ Hề nhìn đến một câu cuối cùng, trực tiếp chửi "Tô Lam Lam tính là thứ gì, chờ......" Cô tính toán tìm một chỗ dừng lại trước đem đám người đang nghị luận kia mắng một trận cho đã. Ôn Nhuyễn nhìn cô cười cười "Được rồi, đừng tức giận, cậu lái xe đi, tớ cũng mệt mỏi rồi." Cô đã sớm đoán được chuyện ly hôn này sẽ oanh tạc dư luận, mở WeChat ra mọi người đang bàn tán sôi nổi chuyện này là thật hay giả liền tính thoát diễn đàn thì lại nhìn thấy tin nhắn của Tô Lam Lam【 a, đây là có chuyện gì nha? Thanh Hàn ca ca như thế nào cùng Ôn tỷ tỷ ly hôn? Sẽ không thật là bởi vì......】 Khóe môi giương lên cười nhạo một tiếng. Vị Tô nữ sĩ này thật là mười năm qua chưa một ngày nào chán diễn trò a. Làm vợ trước Lâm Thanh Hàn cô trước nay đều không nói một câu ở diễn đàn nhưng hôm nay thật nhịn không được tùy tay gõ mấy chữ rồi rời khỏi diễn đàn hành động nước chảy mây trôi của cô làm Kỷ Hề líu cả lưỡi. Kỷ Hề buồn bực nói " Cậu đã nói gì a." Vừa mới dứt lời, giao diện di động liền hiện ra câu nói kia của Ôn Nhuyễn【 không phải, ly hôn rồi. 】 Chúng tớ đã đi được tới đây rồi mọi người thấy như vậy là đọc ổn chưa ạ?
Thể loại Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Hào môn thế gia, Sảng văn, Nhẹ nhàng, Kim bài đề cử, Nữ chủNgày nhảy hố 220220Cover lxlxssoTình trạng Đang lếtVăn án 1Trong mắt mọi người, Ôn Nhuyễn cùng Lâm Thanh Hàn là một cuộc hôn nhân sai ba năm hai người ở chung, mọi người đều đoán xem khi nào họ sẽ ly cùng họ cùng chờ được ngày khi có người tuyên bố nhìn thấy hai người cùng đến Cục Dân Chính, Weibo tê liệt, server hỏng mất, một đám ăn dưa quần chúng sôi nổi tỏ vẻ Ôn Nhuyễn điên rồiNếu không điên, như thế nào lại đồng ý cùng nhà giàu số một ly hôn?Ôn Nhuyễn không có điên, cô không chỉ có không điên, còn dùng sự thật chứng minh tuy không có Lâm Thanh Hàn, cô cũng có thể sống ngày càng án 2Lâm Thanh Hàn cho rằng Ôn Nhuyễn sau khi cùng mình ly hôn khẳng định sẽ thật sự thảm, cho đến khi anh nhìn thấy Ôn Nhuyễn chỉ chụp cái tổng nghệ là có thể hút phấn vô số, tùy tiện mặc một bộ quần áo là có thể trở thành xu hướng mới của giới thời trang, ngay cả lúc mang thai cũng có một đám người tỏ vẻ chính mình có thể làm hoàn toàn ngồi không sáng sớm ngày nọ, anh tìm được Ôn Nhuyễn, cùng cô nói, “Cùng anh phục hôn, điều kiện em quyết định.”Nhưng Ôn Nhuyễn một người luôn luôn ôn nhu sau khi nghe lời nói của anh chỉ nhìn anh cười “Muốn phục hôn? Kêu một tiếng ba.”Lâm Thanh Hàn Ba!
sau ly hôn tôi nổi tiếng